Archive | 1:49 pm

Khi nào thấy…

30 May

Picture1bKhi nào thấy trên đường dài mệt mỏi

Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông

Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi

Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng

          Khi nào thấy đời buồn gặm nhắm

          Cần một lời tiếp sức để đi xa

          Em hãy đến tìm tôi nơi bãi vắng

          Biển tôi chờ con sóng mãi ngân nga

Khi nào đó lòng mang đầy thương tích

(Những vết thương vô ý tự gây nên)

Em hãy đến tìm tôi , chiều tĩnh mịch

Tôi xin làm con suối tắm cho em

          Nếu cần nữa, tôi là hồ trên núi

          Trong hoang vu, êm lặng ngắm mây trời

          Em hãy đến, chim thiên nga cánh mỏi,

          Đậu yên lành trên gương mặt hồ tôi!

 

(Xuân Hoàng)

Sống trọn vẹn mỗi ngày…

30 May

131943445_06760550d9Trong một buổi diễn thuyết vào đầu năm học, Brian Dison, Tổng giám đốc của Tập đoàn Coca Cola, đã nói chuyện với sinh viên về mối tương quan giữa nghề nghiệp với những trách nhiệm khác của con người.

“ Bạn hãy tưởng tượng cuộc đời như một trò chơi tung hứng. Trong tay bạn có năm quả bóng tên là: Công việc, gia đình, sức khỏe, bạn bè và tinh thần. Bạn đang tung chúng lên không trung. Bạn sẽ hiểu ngay rằng công việc là một quả bóng cao su. Vì khi bạn làm rơi nó xuống đất, nó sẽ nẩy lên lại. Nhưng bốn quả bóng còn lại – gia đình, sức khỏe, bạn bè và tinh thần – đều là những quả bóng bằng thủy tinh. Nếu bạn lỡ tay đánh rơi một quả, nó sẽ bị trầy sướt, có tì vết, bị nứt, bị hư hỏng hoặc thậm chí vỡ nát mà không thể sửa chữa được. Chúng không bao giờ trở lại như cũ. Bạn phải hiểu điều đó và cố gắng phấn đấu giữ cho được sự quân bình trong cuộc sống của bạn.

Bạn làm thế nào đây?

Bạn đừng hạ thấp giá trị của mình bằng cách so sánh mình với những người khác. Đó là vì mỗi chúng ta là những con người hoàn toàn khác nhau, chúng ta là những cá nhân đặc biệt. Bạn chớ đặt mục tiêu của bạn vào những gì mà người khác cho là quan trọng. Chỉ có bạn mới biết rõ điều gì là tốt nhất cho chính mình.

Bạn chớ nên thờ ơ với những gì gần gũi với trái tim của bạn. Bạn hãy nắm chắc lấy như thể chúng là những phần trong cuộc sống của bạn. Bởi vì nếu không có chúng, cuộc sống của bạn sẽ mất đi ý nghĩa.

Bạn chớ để cuộc sống trôi qua kẽ tay vì bạn cứ đắm mình trong quá khứ hoặc ảo tưởng về tương lai. Chỉ bằng cách sống cuộc đời mình trong từng khoảnh khắc của nó, bạn sẽ sống trọn vẹn từng ngày của đời mình.

Bạn chớ bỏ cuộc khi bạn vẫn còn điều gì đó để cho đi. Không có gì là hoàn toàn bế tắc mà nó chỉ thật sự trở nên bế tắc khi bạn thôi không cố gắng nữa.

Bạn chớ ngại nhận rằng mình vẫn chưa hoàn thiện. Đó chính là sợi chỉ mỏng manh ràng buộc mỗi người chúng ta lại với nhau.

Bạn chớ ngại mạo hiểm. Nhờ mạo hiểm với những vận hội của đời mình mà bạn học biết cách sống dũng cảm.

Bạn chớ khóa kín lòng mình với tình yêu bằng cách nói bạn không có thời gian yêu ai. Cách nhanh nhất để nhận được tình yêu là hãy cho đi. Cách chóng nhất để đánh mất tình yêu là níu giữ thật chặt. Còn phương thế tốt nhất để giữ được tình yêu là bạn hãy chắp cho nó đôi cánh.

Bạn chớ băng qua cuộc đời nhanh đến nỗi không những bạn quên mất nơi mình đang sống mà còn có khi quên cả bạn đang đi về đâu.

Bạn chớ quên nhu cầu tình cảm lớn nhất của con người là cảm thấy mình được đánh giá đúng.

Bạn chớ ngại học. Kiến thức không có trọng lượng. Nó là kho báu mà bạn có thể luôn mang theo bên mình một cách dễ dàng.

Bạn chớ phí phạm thời giờ hoặc lời nói một cách vô trách nhiệm. Cả hai điều đó một khi mất đi thì sẽ không khi nào bắt lại được. Cuộc đời không phải là một đường chạy mà là một lộ trình mà bạn hãy thưởng thức từng chặng đường mình đi qua.

Quá khứ đã là lịch sử. Tương lai là một mầu nhiệm. Còn hiện tại là một món quà của cuộc sống, chính vì thế mà chúng ta gọi đó là tặng phẩm (Present).”

Sau 1.009 lần bị từ chối…

30 May

kfcĐại tá Sanders bắt đầu sự nghiệp của mình ở tuổi 65. Điều gì đã khiến ông hành động? Ông túng quẫn và cô độc. Số tiền bảo hiểm xã hội đầu tiên ông nhận được là 105 USD, và ông cảm thấy vô cùng bực tức. Nhưng thay vì lên án xã hội, ông bắt đầu tự hỏi: “Mình có thể làm điều gì để mang lại lợi ích cho những người khác?”

Rất nhiều người có những ý tưởng hay nhưng đại tá Sandards thì khác. Ông không chỉ có những ý tưởng hay mà còn lao vào thực hiện chúng. Ông bắt đầu đi gõ cửa các nhà hàng và nói với các ông chủ rằng: “ Tôi có một công thức gà rán tuyệt hảo. Tôi nghĩ nếu ông sử dụng nó thì nhà hàng của ông sẽ tăng doanh số và tôi vui lòng chỉ nhận phần trăm trên doanh số tăng thêm.”

Nhiều người cười vào mặt ông. Họ nói: “ Này ông già. Cút xéo đi cho. Ông mặc cái bộ đồ trắng ngu xuẩn kia để làm gì cơ chứ?”. Đại tá Sanders bỏ cuộc? Hoàn toàn không. Ông có chiếc chìa khóa số một của sự thành công, đó là lòng kiên định. Thay vì buồn phiền khi nghĩ đến những nhà hàng vừa qua đã từ chối ông, ông lập tức tập trung nghĩ xem mình nên nói thế nào cho hiệu quả hơn ở nhà hàng tới.

Bạn thử đoán xem bao nhiêu lần đại tá Sanders bị từ chối cho đến khi ông nhận được câu trả lời mong đợi? Ông bị từ chối 1.009 lần trước khi nhận được sự đồng ý. Ông đã mất 2 năm đi khắp nước Mỹ trên chiếc xe cà tàng của mình, ban đêm ngủ ở ghế sau của xe trong bộ đồ trắng nhàu nát, mỗi sáng thức dậy lại hăm hở chia sẻ ý tưởng của mình với một ai đó. Hiện nay, công ty KFC (Kentucky Fried Chicken) do ông lập ra đã trở thành một trong những hệ thống bán lẻ thức ăn lớn nhất trên thế giới. Hằng năm, hai tỷ suất thức ăn của đại tá Sanders được bán ra trên khắp nước Mỹ. Không chỉ thế, KFC còn có mặt ở 82 nước trên thế giới.

Hãy nghĩ về con số 1.009. Các bạn chắc hẳn chưa từng cố gắng vài trăm lần hay thậm chí vài chục lần để thành công. Hầu hết mọi người đều cố gắng tám, chín hay mười cách để đạt được thành công, và khi những cách đó thất bại, họ đành bỏ cuộc. Hãy bắt đầu bằng câu hỏi: “ Mình có thể làm gì để mang lại lợi ích cho người khác?”, và điều quan trọng là hãy hành động một cách kiên định và thành công đang chờ bạn ở phía trước.

Cảm nhận “Thời hoa đỏ”

30 May

136200614655Thời hoa đỏ

(Thanh Tùng)

Dưới màu hoa như lửa cháy khát khao
Anh nắm tay em bước dọc con đường vắng
Chỉ có tiếng ve sôi chẳng cho trưa hè yên tĩnh
Chẳng chịu cho lòng ta yên
Anh mãi mê về một màu mây xa
Về cánh buồm bay qua ô cửa nhỏ
Về cái vẻ thần kỳ của ngày xưa
Em hát một câu thơ cũ
Cái say mê một thời thiếu nữ
Mỗi mùa hoa đỏ về
Hoa như mưa rơi rơi
Cánh mỏng manh tan tác đỏ tươi
Như máu ứa một thời trai trẻ
Hoa như mưa rơi rơi
Như tháng ngày xưa ta dại khờ
Ta nhìn sâu vào trong mắt nhau
Mà thấy lòng đau xót
Trong câu thơ của em anh không có mặt
Câu thơ hát về một thời yêu đương tha thiết
Anh đâu buồn mà chỉ tiếc
Em không đi hết những ngày đắm say
Hoa cứ rơi ồn ào như tuổi trẻ
Không cho ai có thể lạnh tanh
Hoa đặt vào lòng chúng ta một vệt đỏ
Như vết xước của trái tim
Sau bài hát rồi em lặng im
Cái lặng im rực màu hoa đỏ
Sau bài hát rồi em như thể
Em của thời hoa đỏ ngày xưa
Sau bài hát rồi anh cũng thế
Anh của thời trai trẻ ngày xưa.
————————————————————————

Cảm nhận “Thời hoa đỏ“

Nhà văn Nga Iuri Bonđarep đã gọi thời thơ ấu là những năm vàng và ông phải thốt lên: phải chăng hạnh phúc đó là những kỷ niệm không thể sống lại… và không bao giờ chúng ta có thể trở lại với mối tình thơ trẻ ngày xưa? Trong tôi cũng có nguyên vẹn cảm xúc này khi đọc Thời hoa đỏ của nhà thơ Thanh Tùng. Những câu thơ được viết ra thật giản dị, tự nhiên mà sao cứ xoáy sâu vào lòng người:
Dưới màu hoa như lửa cháy khát khao
Anh nắm tay em bước dọc con đường vắng
Chỉ có tiếng ve sôi chẳng cho trưa hè yên tĩnh
Chẳng chịu cho lòng ta yên…
Cuộc sống có nhiều bộn bề nhưng có khi lắng lại, ta chợt bắt gặp mình đang day dứt, nuối tiếc về một ngày xưa ta đã quá dại khờ, nông nỗi, và mỗi mùa hoa ghi dấu những kỷ niệm cứ đến mùa lại trở về như nhắc nhớ làm xáo động tâm can:
Hoa cứ rơi ồn ào như tuổi trẻ
Không cho ai có thể lạnh tanh
Hoa đặt vào lòng chúng ta một vệt đỏ
Như vết xước của trái tim

Ngẫm lại chính chúng ta cũng không hiểu vì sao ngày ấy lại chia ly, lại giận hờn để bây giờ:
Ta nhìn sâu vào trong mắt nhau
Mà thấy lòng đau xót
Bao nhiêu năm đã trôi qua, tưởng là từng trải nhiều sẽ rắn rỏi hơn, nhưng không, tâm hồn ta vẫn rất mỏng manh khi đối diện với lòng mình, với những tình cảm thực nhất:
Sau bài hát rồi em lặng im
Cái lặng im rực màu hoa đỏ
Sau bài hát rồi em như thể
Em của thời hoa đỏ ngày xưa
Khi người ta còn trẻ, người ta cứ tưởng rằng có thể dễ dàng từ bỏ một mối tình, vì nghĩ rằng tất cả còn ở phía trước và những điều tốt đẹp nhất còn có thể gặp lại ở tương lai. Cũng có thể. Nhưng cũng có khi ta đâu có ngờ những gì ta muốn tìm kiếm nhất trong cuộc đời này nó chỉ đến một lần, và không bao giờ ta còn cơ hội lần thứ hai để mà sửa chữa.
Thời hoa đỏ đem đến những cảm xúc mãnh liệt và dai dẳng. Nhà thơ Thanh Tùng nói bài thơ là chính cuộc đời của ông, ông đã viết bằng máu thịt của mình. Tôi tin rằng đó không chỉ là cuộc đời của ông, mà còn là cuộc đời của rất nhiều người.
Tôi từng biết có rất nhiều người yêu Thời hoa đỏ đến mức phải dùng từ “hội chứng” (theo nghĩa dễ thương của từ này) mới diễn tả hết được.
Bài thơ nói về sự xót xa, nuối tiếc (không chỉ là nuối tiếc một mối tình không thành, mà còn là sự nuối tiếc về một thời tươi trẻ nhất, đẹp đẽ nhất đã trôi qua của một cuộc đời), vậy mà khi đọc nó, người ta lại cảm nhận được mình đang hạnh phúc đến tận cùng vì cái cảm giác được chia sẻ.
Nhà thơ Thanh Tùng nói, bài thơ là niềm đau của ông, nó đọng lại ở bốn câu:
Trong câu thơ của em anh không có mặt
Câu thơ hát về một thời yêu đương tha thiết
Anh đâu buồn mà chỉ tiếc
Em không đi hết những ngày đắm say
Tôi không ngụy biện, nhưng tôi cho rằng yêu được có khi còn hạnh phúc hơn cả được yêu… Bởi vì được mất trong cuộc đời này đôi khi thật phù du, chỉ những tình cảm trong lòng mình là có thực và không phải cứ muốn mà có được. Những gì ta yêu quý thì không bao giờ phai nhạt.

T.Thơ (PNCN)

Hạnh phúc là gì?

30 May

fishChúng ta vẫn thường tự thuyết phục mình rằng, rồi cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn sau khi kết hôn và có con. Nhưng sau khi đã đạt được hai điều ấy, chúng ta vẫn cảm thấy lo lắng vì sợ con mình nhỏ dại quá và hy vọng tình hình sẽ được cải thiện hơn khi con lớn lên. Sau đó, chúng ta lại tự nói rằng có lẽ mình sẽ an tâm hơn khi con cái lấy vợ, lấy chồng…Cứ thế, cuộc đời của tôi, của bạn lại luẩn quẩn trong cái vòng đau khổ, bất an. Và chúng ta tự hỏi hạnh phúc là gì?

Xin được mượn lời của ai đó: “Suốt một thời gian dài, đối với tôi, một cuộc sống thật sự như vẫn đang ở phía trước. Nhưng luôn luôn, đường đời của tôi đầy những trắc trở và vô vàn chuyện phải hoàn tất. Hôm nay, tôi đã nhận ra một chân lý rằng chính những trắc trở ấy là cuộc đời của mình”. Vâng, cuộc sống của chúng ta sẽ luôn tràn ngập những thử thách. Vì thế, để được hạnh phúc, cách tốt nhất là chúng ta nên chấp nhận điều này. Không có con đường nào dẫn đến hạnh phúc, vì chính bản thân hạnh phúc đã là một con đường. Trên con đường ấy, ai biết tận hưởng từng giây, từng phút mà mình có, trân trọng và nhớ rằng thời gian không chờ đợi ai, thì người ấy sẽ hạnh phúc.

Vậy thì, đừng đợi đến khi thời học trò kết thúc, đến khi có con, đến khi có công việc làm, đến khi về hưu, đến khi kết hôn, đến khi mua được xe mới, nhà mới, đến sáng chủ nhật, đến mùa xuân năm sau, đến khi nằm xuống mới tìm thấy cảm giác hạnh phúc. Hãy luôn tự thấy mình hạnh phúc, ngay từ bây giờ!

Hạnh phúc không có đích đến. Hạnh phúc là một cuộc hành trình. Hãy cứ làm việc như thể bạn không cần tiền. Hãy cứ yêu thương mà đừng sợ bị tổn thương! Hãy nhảy múa như thể không ai nhìn thấy bạn!

 

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.